Mở khóa lòng

Sao em tự khoá lòng mình bằng chiếc khoá vô hình
Để suốt đời phải sống trong đau khổ
Có phải vì kiếp trước mang lầm lỡ
Nên kiếp này gánh chịu nợ tam sinh

Em tự cài then chốt cửa lòng mình
Bắt con tim phải cô đơn tù tội
Ngày xưa Xuân Hương làm gì mắc nỗi
Miếng trầu hôi nỡ khéo tự têm rồi

Sống ba chìm bảy nổi số bèo trôi
Phai nhạt phận má hồng bao lần giữa đường đứt gánh
Đêm lặng lẽ cô đơn hoang lạnh
Tự xỏ hồn mình với chiếc quạt oan khiên

Phải chăng em cô tấm thảo hiền
Giống đóa hoa phù dung sớm nở tối tàn nơi trần thế
Nên đành chọn kiếp sống đời dâu bể
Cho canh bạc tiền duyên chao đảo tội tình

Nhưng em ơi
Đời đâu chỉ có bóng đêm mà còn cả ánh bình minh
Ngớt tạnh bão giông thế gian tràn tươi sáng
Anh biết mình chẳng phải người có cùng tâm trạng
Nên hiểu sao được nỗi đau em.

Chỉ thương ai nỡ vội buông rèm
Đừng vò xé lòng mình đớn đau như vậy
Hãy mở khóa ra đi và rồi sẽ thấy
Có một người muốn chia sẻ cùng em…

 

Nguyễn Đình Vinh

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *