Home > Contend > Trang thơ > Thơ lục bát > Ghếch trọ cơn mơ

Ghếch trọ cơn mơ

Hồn ta ghếch trọ cơn mơ
Nổi lênh phiêu dạt bến bờ quê hương
Thương thay một đóa vô thường
Nhân gian bạc bẽo chẳng thương một người…

Trái tình hoang hoá tinh khôi
Bầm môi ai chín rã rời nét xuân
Thôi rồi cái thuở bâng khuâng
Muốn tan hòa những ngại ngần thẳm sâu…

Cỏ hoa kia cũng nhạt màu
Sáng nay sương ướp hạt ngâu ngập hồn
Em xa – mùa lại dỗi hờn
Ta lưu vong gói cô đơn trăng gầy

Ước lần nắm chặt bàn tay
dắt nhau về phía tháng ngày chờ mong
trái tim như nắng thơm nồng
chợt nghe giọt nước vỡ mông mênh hồ

Ta về nhốt lại cơn mơ
bao dung đời, những ơ hờ gió hương
nhớ, quên một dấu môi hường
Ai thương ta, để ta thương một người

Cũng đành tàn một cuộc chơi
gom cỏ hoa chút non tươi dịu dàng
dù đời đau đắng hoang tàn
vẫn mong về với trần gian quê mùa.

 

Nguyễn Hữu Thịn

 

15327510_1894186370803228_7688191053430951124_n

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *